(¯`•♥SWEET HEART♥•´¯)

Even though the gods are crazy, Even though the stars are blind, If U show Me real love baby. I'll show U mine

THẬP THẤT THIẾP – CHƯƠNG 32 (2)

6 phản hồi

CHƯƠNG 32 (2) BÁO ĐÁP NHƯ THẾ ĐẤY

EDIT: Sara

Nhị phu nhân và Tam phu nhân sau khi trải qua buổi đăng môn viếng thăm hôm qua, phát hiện Lý Uyển Nhi khác thường, sau khi trở về, hai người liền thương nghị sách lược ứng đối, các nàng không nghĩ cứ buông tha như vậy.

Cuối cùng, sau khi hai người trải qua vài canh giờ bàn bạc, xác định Lý Uyển Nhi lúc đó chỉ là cứng rắn chống đỡ, bà ta căn bản không dám làm cái gì! Nếu bà ta dám làm theo như những gì đã nói, thì năm năm trước tuyệt đối sẽ không để các nàng vào phủ.

Sau khi khẳng định được điều ấy, sáng sớm hai người lại đi tới phòng Lý Uyển Nhi. Các nàng nhất định phải tìm cách bắt bà ta rời đi

“Tỷ tỷ, không biết tỷ suy nghĩ thế nào rồi?” Tam phu nhân trước tiên làm khó dễ nói.

Lý Uyển Nhi cắn chặt răng, lắc đầu trả lời: “Ta là nữ chủ nhân Mộ Dung phủ, lại là thê do lão gia cưới hỏi đàng hoàng, sao có thể rời đi? Các ngươi không cần lãng phí tâm tư.”

“Tỷ tỷ, sao tỷ lại không thể hiểu chứ? Có câu nói như thế nào ấy nhỉ, đứng ở nhà xí mà không đi được. Tỷ hiện tại tuy rằng địa vị là nữ chủ nhân, nhưng tỷ cũng không xứng làm nữ chủ nhân, năm năm qua, lão gia vốn không có bước vào phòng của tỷ.” Nhị phu nhân trào phúng nói.

Hồng nhi ở phía sau Lý Uyển Nhi khó nén phẫn nộ, tiến lên hai bước, chĩa ngón tay thẳng vào hai người nói: “Hai người chớ có khinh người quá đáng, chẳng qua chỉ là thị thiếp ấm giường, mà cũng dám uy hiếp phu nhân!”

“Ba” một tiếng, bàn tay được sơn đỏ thẫm của Nhị phu nhân hung hăng tát lên má Hồng nhi.

Hai người càn rỡ biết rõ Lý Uyển Nhi mềm yếu, nên càng thêm không kiêng nể gì.

“A!” Hồng nhi lui ra phía sau từng bước, tay vỗ về gương mặt chuyển hồng, ủy khuất cắn răng.

“Hồng nhi, em thế nào?” Lý Uyển Nhi vội vàng nhìn Hồng nhi, quan tâm hỏi. Vành mắt phiếm hồng, bà bất đắc dĩ lại nhìn sang hai người trèo lên trên đầu bà, ngữ khí băng lãnh: “Hãy xin lỗi Hồng nhi! “

“Buồn cười! Loại người hạ đẳng chính là để cho chủ tử đánh! Bảo chúng ta xin lỗi? Cho tới bây giờ chưa từng nghe qua chuyện nực cười như vậy!” Tam phu nhân chống nạnh, cười lạnh nói.

“Nói thật, ngươi hãy ngay lập tức thu dọn quần áo rời khỏi phủ, không cần mơ mộng hão huyền lão gia sẽ có một chút tình cảm với ngươi, nay ở trong cảm nhận của lão gia, căn bản không có vị trí của ngươi.” Nhị phu nhân lạnh giọng nói.

Lý Uyển Nhi ôm lấy Hồng nhi, cắn răng, trì trệ nói không nên lời. Nước mắt Hồng nhi tuôn rơi, phu nhân là người tốt, vì sao lão gia lại đối xử với bà như vậy? Nạp hai phòng thiếp thất, lại để bọn họ trèo lên đầu phu nhân, tùy ý khi nhục phu nhân! “Các ngươi chớ khinh người quá đáng!”

“Chúng ta đã nói rõ hết, chỉ cần ngươi một ngày còn ngồi ở vị trí phu nhân không chịu đi, chúng ta sẽ mỗi ngày đến khi nhục ngươi, thậm chí nghĩ đủ loại biện pháp giết chết Thập Thất!” Nhị phu nhân hoàn toàn không bận tâm điều gì, ngông cuồng nói.

Mục đích của các nàng bây giờ chỉ có một, đó là đuổi Lý Uyển Nhi ra khỏi phủ! Chỉ có như vậy, cuộc sống sau này của các nàng mới được đảm bảo.

“Ta nói rồi, không được làm hại Thập Thất!” Lý Uyển Nhi vốn vẫn không biết ứng đối như thế nào, nay đột nhiên thay đổi thái độ, vẻ mềm yếu ban nãy trong nháy mắt biến mất.

Nhị phu nhân và Tam phu nhân rất nhanh trao đổi ánh mắt, lần này các nàng cũng không tin bà sẽ làm ra chuyện gì!

“Chớ có mạnh miệng, chúng ta biết ngươi cái gì cũng không dám làm! Huống hồ chúng ta ngấm ngầm làm hại Thập Thất, lão gia sẽ biết sao? Hay là nói, ngươi đi nói cho lão gia? Ngươi cho là lão gia sẽ tin tưởng sao?” Nhị phu nhân tiếp tục cười lạnh nói.

Mà lúc này, ai cũng không có phát hiện, ở trước cửa có hai bóng người đứng thẳng, đã nghe không xót một chữ những gì các nàng nói .

“Tiểu thư…” Cẩm Sắc nhìn Thập Thất, thầm buồn bực, phu nhân bị ức hiếp, mà mặt tiểu thư vẫn không thay đổi đứng trước cửa nghe, tiểu thư rốt cuộc đang nghĩ cái gì? Cẩm Sắc siết chặt tay, nàng bây giờ thật hận không thể tiến tới kéo tóc Nhị phu nhân và Tam phu nhân.

Thập Thất híp mắt, nét mặt hiện lên tia rét buốt,, nàng có thể nào cũng không ngờ tới lá gan của bọn họ lại lớn đến vậy! Mẹ là nữ chủ nhân Mộ Dung phủ, bọn họ chẳng qua chỉ là thiếp thất, mà dám cả gan trèo lên đầu mẹ!

“Muội muội ta xin khuyên ngươi một câu, vẫn nên có chút thức thời đi!” Tiếng Tam phu nhân từ trong phòng truyền ra, theo sau đó là những tiếng ầm ỹ và tiếng đồ vật rơi lộp bộp lạch cạch.

Thập Thất lập tức đẩy cửa ra, trước mắt nàng là khung cảnh đầy bừa bộn! Quần áo và đồ trang sức vung vãi đầy đất. Trên tay Nhị phu nhân và Tam phu nhân còn đang cầm quần áo và đồ trang sức ném xuống đất.

Thập Thất đột nhiên xông vào, làm cho các nàng cương cứng tại chỗ, có chút không biết làm sao, chỉ là, các nàng phản ứng rất nhanh, nét dữ tợn trên mặt lập tức biến mất, ngược lại thay thế bằng ý cười kiều diễm như hoa, “Ui cha! Thập Thất sao lại đến đây? Hay là cũng giống như chúng ta, là tới giúp tỷ tỷ quét dọn phòng?”

Lý Uyển Nhi và Hồng nhi kinh ngạc nhìn sang Thập Thất, sao con bé lại đến đây?. “Thập Thất…” Lý Uyển Nhi định giải thích.

Hồng nhi hộ chủ sốt ruột, lập tức xông lên phía trước hướng Thập Thất cáo trạng: “Tiểu thư, Nhị phu nhân và Tam phu nhân ức hiếp phu nhân! Bọn họ còn muốn đuổi phu nhân ra khỏi phủ! Đây đã là lần thứ hai!”

“Hồng nhi!” Lý Uyển Nhi quát lớn một tiếng, bà không muốn Thập Thất lo lắng, tính tình Thập Thất bà hiểu rất rõ, con bé nhất định sẽ không để ý hậu quả mà đánh nhau với bọn họ, nếu như vậy, lão gia chắc chắn sẽ quở mắng Thập Thất!

Nhị phu nhân và Tam phu nhân đều dựng đứng tóc gáy, cùng đợi cuộc đại chiến thế kỷ sắp xảy ra.

Nhưng bất ngờ chính là, vẻ mặt Thập Thất vốn không chút thay đổi, nay bỗng hiện lên ý cười, bước đi nhẹ nhàng, lướt qua y phục dưới đất, trong mắt chứa đầy ý cười, chẳng qua khi tầm mắt xẹt qua quần áo, đáy mắt lại nổi lên tầng tầng lãnh ý, tiến lên cầm tay Nhị phu nhân, thân thiết nói: “Cảm tạ hai vị di nương tri kỷ như thế, sáng sớm đã giúp mẹ tổng vệ sinh.”

Mọi người kinh lăng! Đại chiến thế kỷ trong tưởng tượng thế nhưng không có xảy ra!

Đặc biệt là hai người hành hung càng thêm khó mà tin được, “Ngươi… ngươi…”

“Thập Thất?” Lý Uyển Nhi kinh ngạc nhìn Thập Thất.

Cẩm Sắc và Hồng nhi lại càng khó có thể tin, đặc biệt là Hồng nhi, giận nhìn Thập Thất, chẳng lẽ tiểu thư không có nghe thấy lời của nàng sao? Nàng đã nói, bọn họ ức hiếp phu nhân!

Thập Thất nở nụ cười càng lúc càng rực rỡ, nàng buông tay Nhị phu nhân, lại đi cầm tay Tam phu nhân, cũng cười nói: “Tam di nương cực nhọc, loại việc nặng như vậy sao có thể để cho hai người làm chứ! Vẫn nên để hạ nhân đi làm đi.”

“Ngươi… ngươi…” Tam phu nhân vô cùng sững sờ.

Thập Thất buông tay Tam phu nhân, đi đến trước mặt Lý Uyển Nhi, vẻ mặt phức tạp nhìn bà, đau lòng nói không nên lời, trong nụ cười sáng lạn lại có lãnh ý nhiều hơn, dám ức hiếp mẹ nàng! Hai nữ nhân kia muốn chết! “Mẹ, ngồi xuống, uống chén trà, Thập Thất bồi mẹ cùng nhau dùng cơm trưa.”

Trong mắt Lý Uyển Nhi lại nổi lên bọng nước, bà liên tục gật đầu, “Ừhm.”

“Hồng nhi, ngươi có biết sai chưa?” Sau khi Lý Uyển Nhi ngồi xuống, Thập Thất ưu nhã biếng nhác cũng ngồi xuống theo, giương mắt nhìn sang Hồng nhi lệ đã rơi đầy mặt hỏi.

Hồng nhi cắn răng, “Nô tỳ không sai.”

“Làm càn! Ngươi đã phạm vào tội lớn tày trời! Phạt trượng hình!” Thập Thất xuất ngôn tàn khốc.

Tình huống đột nhiên thay đổi, khiến mọi người càng thêm kinh ngạc! Đặc biệt là Hồng nhi, cuối cùng nhịn không được phẫn nộ, chất vấn nói: “Tiểu thư! Là bọn họ ức hiếp phu nhân!”

Nhị phu nhân và Tam phu nhân đưa mắt nhìn nhau, có phải nó bị cháy hỏng não rồi không? Ngay trong lúc các nàng vui sướng khi người gặp họa, thì lời nói tiếp theo của Thập Thất, khiến các nàng tức nổ đầu!

“Nhị vị di nương vất vả giúp mẹ quét tước phòng, ngươi lại bóp méo sự thật! Còn không biết sửa sai! Có điều niệm tình ngươi đi theo mẹ nhiều năm, không có công lao cũng có khổ lao, thế nhưng nếu dễ dàng bỏ qua cho ngươi, đối với hai vị di nương là quá mức không công bằng, như vậy đi, ngươi với Cẩm Sắc cùng đi giúp hai vị di nương thu dọn phòng của bọn họ, nhớ kỹ nha, phải làm giống y đúc như nơi của mẹ vậy, các ngươi cũng có thể chăm chỉ thêm một chút, tốt nhất đem tất mọi thứ quăng một lần, như vậy mới có thể đạt tới hiệu quả thu dọn phòng tốt nhất. Hơn nữa…”

Thập Thất tạm dừng, giơ tay lên, thổi thổi móng tay trắng nõn, ý cười trong mắt nàng đột nhiên biến mất, băng hàn lạnh thấu xương hiện lên trong đôi mắt híp lại, “Ánh nắng hôm nay rất tốt, vừa lúc có thể đem quần áo và đồ dùng hàng ngày của hai vị di nương ra phơi nắng.”

Author: HEO ~ [Sara]

Cường, cường mãi, cường mãi...

6 thoughts on “THẬP THẤT THIẾP – CHƯƠNG 32 (2)

  1. ha ha… chiêu này quen quá *chớp mắt*, bình thường ta cũng r6át hay dùng =))))))))))))
    Thật sự… rất chờ mong :))
    P/S: Thanks Heo! Ôm Heo! :))

  2. Miệng Thấp Thất sợ thật hoho

Hãy thể hiện sự quan tâm của bạn nhé (♥-♥)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s